Chào bạn đến với diễn đàn BsVuiTinh.com
Nếu đây là lần đầu ghé thăm diễn đàn, bạn nhớ đọc nội quy trước khi tham gia thảo luận.
Hãy đăng ký thành viên nếu bạn chưa tham gia diễn đàn.
Xin cảm ơn.

[Tâm Sự] - Từ chối phong bì

Làm đẹp, công việc, tâm sự...
Trả lời
Hình đại diện của người dùng
Admin
Site Admin
Bài viết: 16
Ngày tham gia: 08/10/18, 11:39 pm
Đến từ: Sài Gòn
Liên hệ:

[Tâm Sự] - Từ chối phong bì

#1

Gửi bài gửi bởi Admin » 13/10/18, 2:49 pm

Chị bạn mình hàng ngày tới nhà giúp việc nhà mình một tiếng. Nhiều hôm lục đục trong gian bếp một lúc là chị đi, có hôm thì chị ngồi rõ lâu, hóa ra lén lút khóc. Khóc xong chị mới cắp nón đi ra đường. Thường có mấy khi thấy phụ nữ vừa đi vừa khóc ngoài đường nữa. Mà bây giờ cuộc sống vật chất đã dễ chịu hơn ngày xưa rất nhiều, những vấn đề của phụ nữ ngày càng thu nhỏ lại trong tầm tay, cho nên cái mà làm cho một người phụ nữ rơi nước mắt, hẳn phải là thứ gì đó từ căn bếp của nhà chị, chứ ko phải từ căn bếp nhà mình!
Hình ảnh Ảnh minh họa: Internet Xong mình phải bỏ dở cuốn sách đang dịch trên gác xuống hỏi chuyện chị bạn. Chị bảo, chị khóc vì thấy buồn quá!

Chị bảo, đi giúp việc nhà người khác mà về không ai giúp mình việc ở nhà mình. Ông chồng đi chơi chán lại về ngủ, chả cắm hộ nồi cơm. Chị bảo con cái lớn chả có thời gian mà dạy bảo nó, chúng nó cứ đi học xong về ngồi máy tính, chẳng biết làm thế nào quản con cho hiệu quả. Chị nói quê giỗ chạp họ hàng một tay chị lo liệu, có tháng về quê 5 lần, còn lấy đâu ra thời gian đi làm kiếm tiền nữa. Mà cứ cưới xin giỗ chạp ở quê kéo dài 2-3 ngày với 5-6 bữa cỗ, ăn xong lại đánh bạc, ăn xong lại nấu, nấu xong lại ăn, về quê cũng lại nấu nướng rửa bát miễn phí cho họ hàng nhưng không một lời cảm ơn, còn điều ra tiếng vào. Chị bảo giờ công việc nhiều, cơ hội kiếm tiền của chị rất tốt, thu nhập gấp dăm bảy lần mấy năm trước, thế nhưng cứ về tới cửa là việc nhà quấn chân cho tới lúc ngả lưng xuống nằm ngủ, không biết làm thế nào có chút thời gian sửa sang thu xếp lại căn nhà, dọn quần áo, đi may lấy một cái áo mới. Chỉ có thời gian kiếm tiền và làm việc nhà chứ chị không hề có thời gian tiêu tiền hay là thời gian xem trọn bộ phim truyền hình dài tập.

Giờ này năm ngoái, mình từng an ủi chị bạn, là em cũng đâu có xem được bộ phim truyền hình nào đâu, vì nhà em không có tivi. Rồi mình cũng tăng thù lao cho chị gấp rưỡi những nơi khác. Nhưng năm nay, những vấn đề của chị lại quay lại, thì mình biết là không thể giúp được chị bạn bằng lòng tốt của mình nữa!

Mình bèn đứng rửa bát với chị bạn, mình bảo:

Chị nhìn em đây này! Chị dâu trưởng em cũng là dâu trưởng, em còn là dâu trưởng cả dòng họ! Thế nhưng vì sao em chỉ mỗi năm về quê một đôi lần? Là vì em xác định, nuôi con kiếm tiền là việc chính, làm hài lòng đám đông là việc phụ! Phụ nữ sống với gia đình mình là chính, sống với lời khen ngợi của người khác là phụ! Thời gian để mình làm những việc mình muốn là chính, còn tuyệt đối không có thời gian làm những việc mà người khác muốn! Họ muốn, họ đi mà làm! Thế nhưng ai là người sẵn sàng hỗ trợ giúp đỡ mỗi khi bất kỳ ai có vấn đề (kinh tế, tâm lý, việc làm, cưu mang)? Không phải gia đình em thì là gia đình ai?

Vậy chị hy sinh những thứ chị có như tiền bạc, thời gian, công sức để lấy được lời khen ngắn hạn, có tốt bằng những hỗ trợ dài hạn không? Chị không có tiềm lực tài chính và quan hệ xã hội, thì chị giúp được điều đó cho ai? Chị lại đành phải mang sức người, làm việc tay chân ra để hỗ trợ, thế là chị lại vào vòng luẩn quẩn!

Chị thấy gánh nặng bất bình đẳng trong gia đình, chị không đứng ra thu xếp thì ai? Chị có tin, rồi con gái chị cũng sống đúng cái đời mà chị đang sống không? Nếu chị thấy khổ, sao chị không thay đổi!

Nói một câu với chồng, thỏa thuận công việc và thời gian làm việc nhà, cũng là một cách. Bỏ bớt những gánh nặng chị tự vác lên vai, cũng là một cách. Ví dụ: Với thời gian này, chỉ một người kiếm tiền, chỉ đủ tiền ăn cơm rau, thì chị hãy để cả nhà ăn cơm rau đi. Vì sao chị cứ phải gồng người lên cho những bữa cơm thịt cá? Sao không để tất cả mọi người trong gia đình cùng xúm vào chia sẻ gánh nặng, ít nhất cũng nhận ra gánh nặng kinh tế và việc nhà chị đang gánh vác?

Ở quê chị thấy lời ra tiếng vào đúng không ạ? Trước bữa cỗ tuần này, chị mượn loa phóng thanh của xã đứng lên nói, rằng tôi cảm ơn các ông các bà đã tới chia sẻ với gia đình. Chúng tôi xin phép đây là bữa giỗ đầu tiên gia đình chúng tôi sẽ không nấu ba mươi mâm cỗ nữa! Chúng tôi xin phép vì điều kiện kinh tế. Không nói qua loa thì nói qua tai người thân. Luôn luôn phải có một người đứng lên thay đổi mọi tập quán, thói quen, chống lại những thứ ràng buộc cũ kỹ lạc hậu! Chị có họ hàng, vâng trên thế giới này ai cũng có họ hàng, em cũng có họ hàng! Vậy sao thế giới này thay đổi mà quê chị, mà chị không thay đổi đầu tiên?

Chú ruột em qua đời! Gia đình em hỏa táng sau đó mang ông chú về quê, an táng tại nghĩa trang xã, bên cạnh mộ ông bà nội em! Nhưng sau đám tang, cả gia đình em đã kiên quyết trả lại toàn bộ tất cả những phong bì tiền phúng viếng của họ hàng làng quê. Gia đình em nói, xin cảm tạ tấm lòng chia sẻ của bà con cô bác. Nhưng gia đình chúng tôi xin phép TỪ CHỐI tất cả những phong bì tiền này! Chúng tôi ghi sổ và ghi nhận, nhưng chúng tôi cự tuyệt việc tốn kém này, không muốn tiếp tục "có đi có lại, lại quả cho cả làng!" Chị bảo cả làng cả xã có chửi gia đình em không? Có chứ, họ chửi rất dữ dội, họ nói là cái bọn có văn hóa mà cư xử vô văn hóa, bọn mất gốc, bọn mất dạy, bọn Hà Nội coi khinh nhà quê chúng tao! v.v… Nhưng chị thấy đó, luôn phải có một người bắt đầu văn minh, chống lại những quán tính sống của hàng triệu gia đình khác, hàng triệu con người cũ kỹ khác, những người luôn tự mệnh danh họ là Lẽ Phải để chà đạp lên Văn Minh.

Không phải gánh nặng việc nhà, việc làng nước mà chính là rào cản vô hình bên trong chính con người chị làm chị ngồi khóc ở nhà em, chị ơi!

Em 20 năm trước cũng đứng khóc trong bếp, một mình, bộn bề việc nhà! Nhưng em chưa bao giờ nghĩ rằng em chính là rào cản của mình. Em chỉ nghĩ, mình cần giỏi hơn, giàu hơn, khéo tay hơn, tiêu dùng thông thái hơn, có nhiều người giúp đỡ hơn để mình có thời gian làm những gì mình muốn!

Em không nói rằng, chị hãy đi chạy bộ như em mỗi cuối tuần đi, đó mới là đam mê. Em cũng không bao giờ bảo chị, hãy ăn diện đi, trang điểm đi, để thành người phụ nữ yêu bản thân và tự do! Có rất nhiều thứ định nghĩa chỉ đúng cho người phụ nữ ở chính trong gia đình của cô ấy! Chị đam mê lớn nhất là xem phim truyền hình dài tập, xem phim thần tượng, xem gameshow “Ai là triệu phú”, điều đó hoàn toàn xứng đáng và đáng trân trọng, y như những phụ nữ khác muốn có đủ thời gian để đi giải cứu thế giới!

Cho nên làm sao cho cuộc sống mình có ý nghĩa hơn, chị có vị thế với gia đình chị hơn, em nghĩ chị cần dũng cảm, dũng cảm để Bị Ghét, dũng cảm nói ra mình muốn gì, dũng cảm để chị nhận ra, chị đã 35 năm rời khỏi nông thôn quê nhà chị, nhưng chị vẫn sống 50 năm trong cuộc sống nông thôn tù túng đó. Em cũng thế, em bị bao nhiêu thằng chửi, nhưng nếu em không Dũng Cảm Để Bị Ghét, ai sẽ là người thay đổi những lề thói xã hội mà sau này, chính con cái em sẽ là nạn nhân?

Nói tới đây, đến lượt mình rơm rớm nước mắt!

--------
Không phải nói tất cả, nhưng những người đã, đang vã sẽ làm chồng. Hãy nhớ rằng người phụ nữ mình rước về làm VỢ, không phải "mua" đứt một người "giúp việc" kiêm đủ thứ trên đời. Hãy biết thương sót vợ bạn (đừng để người khác thương giùm nhé :roll: )
Nguồn: Fb Trang Hạ



Từ khóa:

Trả lời